Người Dưng

Lâu rồi anh đã người dưng
bao nhiêu gió thổi qua lưng cũng đành
một mình ngồi với trời xanh 
mảnh mai thương sợi nắng hanh cưới mùa

người khôn nổi tiếng bỏ bùa
để bao nhiêu nổi dại khờ anh mang
một mình mình với lang thang
món trơ miệng thế , tàn nhang nổi buồn

gió ơi đừng thổi tự nguồn
mong manh quá cánh chuồn chuồn qua xuân
anh ngồi như gã lần khần
để thương lắm nổi bần thần người dưng

một thuở

Add a comment

You're using an AdBlock like software. Disable it to allow submit.

Make a free website with emyspot.com - Report abuse