tôi là

Tôi là Nghị, tên đầy đủ Hồ Hữu Nghị

Cái tên chứa đựng bao ý nghĩa của Ba và Mẹ. Ba tôi người Việt nhưng lại mang quốc tịch Lào, ông lưu lạc sang Lào từ năm 3 tuổi, đến năm 50 tuổi mới tìm lại được về Việt Nam nhờ một chữ Duyên. Ông quen và lấy mẹ tôi cùng vì một chữ Duyên như thế, Mẹ tôi chọn cái tên này đặt cho con trai với ý nghĩa để chỉ tình cảm Hữu Nghị Việt Lào. Tôi là con thứ hai trong gia đình có ba chị em.

Cái tên đã theo tôi suốt cuộc đời, với bao “tếu danh” thời còn đi học. Tôi còn nhớ như in buổi học lịch sử khi đến bài “Quang Trung đại phá quân Thanh” đại tướng Tôn Sĩ Nghị tháo quân bỏ chạy, đạp lên xác lính mà vượt Sông Hồng. Cả lớp đã đồng loạt quay xuống hét “thằng khốn nạn Tôn Sĩ Nghị kia” Trong ký ức ấu thơ còn bao nhiêu trận bị bêu mặt trên lớp với Nghị Quế, Nghị Hách.

Nhưng có lẽ “Nghị kều” là cái tên đi theo tôi suốt thời cắp sách tới trường, nghe Mẹ kể “tao sinh mày được 3 tháng thì phải đi viện đến năm 3 tuổi mới về vì bị suy dinh dưỡng quá. Bác sĩ đã trả về, Ba mày ức quá chửi ầm lên. Khổ ông không rành tiếng Việt nên nói cứ bị mọi người cười”

Tức giận về cứ đêm xuống Ba lại lấy đèn xách giỏ đi bắt rắn, bắt cóc về cho tôi ăn. Những tưởng thằng bé quặt quẹo bệnh viện trả về không sống được, nhưng với tấm long của Ba và Mẹ nó vẫn lớn vẫn sống, tuy có gầy yếu nhưng nó vẫn tồn tại như một minh chứng cho tấm lòng của cha mẹ với con cái.

Tôi lớn lên trong sự bao bọc của Ba và sự dạy dỗ của Mẹ, do Ba không biết nhiều tiếng Việt vì thế Mẹ thay Ba chỉ bảo các con học làm người. Nghèo cho sạch, rách cho thơm. Tuy không có tiền nhưng 3 chị em tôi tự hào ở chữ “Người” mình được học, nhà nghèo nên đời sống của cả nhà phụ thuộc vào mấy sào rau muống.

Năm 1997 Ba mất do vết thương cũ tái phát, để lại cho Mẹ gánh nặng cơm áo và cả tinh thần của gia đình. Cuộc sống thật cơ cực và tủi nhục…

 

Make a free website with emyspot.com - Report abuse